Phim Belle De Jour 1967 Thuyet Minh Review
Sức mạnh của Deneuve nằm ở biểu cảm đôi mắt: Dù nhìn thẳng vào sự bỉ ổi hay trong những giấc mơ trắng trợn nhất, đôi mắt cô vẫn giữ được sự thuần khiết đến đáng sợ. Sự tương phản này chính là mấu chốt của cơn ác mộng mang tên "người phụ nữ tư sản" mà Buñuel muốn lột tả. Luis Buñuel là bậc thầy của chủ nghĩa siêu thực. Trong "Belle de Jour" , ông đã xóa nhòa ranh giới giữa thực tại và ảo mộng đến mức khán giả nhiều lúc không thể phân biệt đâu là điều Séverine đang làm, đâu là điều cô tưởng tượng.
Đối với khán giả Việt Nam yêu thích dòng phim nghệ thuật và trác tác châu Âu, cụm từ khóa đang dần trở thành một "từ khóa nóng", bởi lẽ bộ phim quy tụ ba yếu tố vàng: một huyền thoại màn ạnh Catherine Deneuve, một cốt truyện gây sốc về tình dục ẩn sâu dưới lớp vỏ quý tộc, và một thông điệp hiện sinh vẫn còn vẹn nguyên giá trị sau nửa thế kỷ. 1. Tóm tắt nội dung: Bi kịch của người đàn bà hai mặt Bộ phim mở đầu bằng những khung hình thơ mộng về mùa thu Pháp, nơi Séverine Serizy (Catherine Deneuve) sống trong một căn hộ sang trọng cùng người chồng trẻ, đẹp trai và giàu có – bác sĩ Pierre Serizy (Jean Sorel). Phim Belle De Jour 1967 Thuyet Minh
Hãy ngồi lại với bản thuyết minh tiếng Việt để cảm nhận trọn vẹn sự bấn loạn đó. Câu trả lời là CÓ. Sức mạnh của Deneuve nằm ở biểu cảm
Trong làng điện ảnh thế giới, có những bộ phim không chỉ kể một câu chuyện mà còn mở ra một không gian tâm lý học đầy ám ảnh. "Belle de Jour" (tựa Pháp: Le Journal de Jour , nghĩa là Người đẹp ban ngày ) của đạo diễn thiên tài Luis Buñuel ra mắt năm 1967 là một tác phẩm như vậy. Trong "Belle de Jour" , ông đã xóa
Bộ phim đã giành giải thưởng lớn tại Venice (Golden Lion) và trở thành tác phẩm kinh điển về thể loại "erotic art house". Nó đã truyền cảm hứng cho vô số bộ phim sau này như Eyes Wide Shut của Stanley Kubrick hay Secretary của Steven Shainberg. Cảnh cuối của Phim Belle De Jour 1967 là một trong những cái kết gây tranh cãi nhất lịch sử điện ảnh. Sau cú sốc về thể xác (Marcel bị bắn gục), Séverine trở về ngôi nhà xa hoa của mình. Cô thú nhận mọi chuyện với Pierre. Anh ta chấp nhận và tha thứ.
Bề ngoài, Séverine là hình mẫu hoàn hảo của một tiểu thư tư sản: ngoan hiền, lạnh lùng và xa cách. Nhưng bên trong, cô là tù nhân của những ham muốn bị kìm nén, những tưởng tượng tình dục bạo liệt mà cô không dám thú nhận với chính mình, bất chấp việc chồng cô rất yêu thương và "bình thường" trong sinh hoạt vợ chồng.